Đến nhà ai, tôi cũng phải ghé tai nhắc: 'Chào cô, chào chú, chào bác... đi con', vì cả năm không gặp, con chẳng biết phải xưng hô thế nào?
Khi người trẻ nhận ra phải mượn chúc Tết để giữ kết nối thì mối quan hệ cũng chẳng còn ý nghĩa, nên chấp nhận chất lượng hơn số lượng.
'Cả năm không ai hỏi han nhau, đến Tết lại đi chúc tụng, có phải hình thức không, sao phải ép nhau làm điều sáo rỗng?', con chất vấn tôi.
Tôi dùng 'tài chính âm' để mô tả tình trạng tài chính tại thời điểm mua nhà là đang nợ hơn 300 triệu đồng.
Dù ngồi ngoài mái hiên trò chuyện, nhưng tôi thấy ấm áp hơn khi đến nhà cổng cao, cửa khóa, phòng khách bóng loáng nhưng ít khi có người ghé.
Mấy năm trước tôi ăn uống thả ga nên tăng vài cân mùa Tết, áo quần chật ních.
Tôi không hiểu sao nhiều người chúc nhau 'năm mới sức khỏe', nhưng lúc sau đã lăm lăm ly bia, chén rượu, ép nhau uống thứ chẳng tốt lành gì?
Nhiều cha mẹ cho rằng con còn nhỏ, chưa biết giá trị đồng tiền, nên cần giữ hộ, thậm chí tịch thu luôn lì xì của con.
Khi tôi chia sẻ, nhiều người đều cho rằng mức lương 13 triệu đồng mỗi tháng thì chỉ đủ sống, không thể nói đến chuyện tích lũy.
Là khách quen, tôi tìm được năm lý do khiến chủ quán phải tăng giá bán sau Tết.
Hơn hai mươi năm trôi qua, những mùi hương Tết của người mẹ Huế vẫn ở lại với tôi, như một phần ký ức không bao giờ cũ.
Tôi sợ nếu nghỉ làm tôi sẽ mất thu nhập, nếu mất công việc mình phải tìm việc khác, nếu không có tiền gánh nặng lại dồn về gia đình.
Anh tôi canh ngày tuốt lá mai nhưng vẫn thua những biến số không lường trước được bằng kinh nghiệm.
Sau Tết năm ngoái, tiệm phở gần công ty tôi tăng 15 nghìn, không biết sau Tết năm nay sẽ ra sao?
Lúc còn trong bàn tiệc tôi uống mãi mà không thấy say, đến khi ra đường thì đầu nặng dần.
Lì xì vốn mang tính biểu tượng, khi có sự so đo mệnh giá tiền trong phong bao nó sẽ gây áp lực cho nhiều người.
Vay nóng 50 triệu để tiêu Tết, thực chất là chuyển niềm vui của ba ngày đầu năm thành gánh nặng của 11 tháng sau.
Tôi không thích mua đồ tích trữ, nhồi nhét tủ lạnh, nhìn thực phẩm xếp chồng lên nhau rồi sau Tết phải ăn cố, ăn vội, thậm chí bỏ đi.