Đọc qua bài "Tôi thất vọng vì các ứng viên phỏng vấn kiểu đi xin việc", tôi có suy nghĩ khác với tác giả Nguyen Vu. Tôi chia ứng viên tham gia thị trường tuyển dụng thành hai dạng.
Thứ nhất, là người chưa xác định rõ được nhu cầu, sở đoản của mình. Họ lo lắng thị trường lao động khan hiếm và muốn nhanh chóng thoát khỏi cảnh thất nghiệp. Kết quả là họ lên các trang tìm việc làm sau đó lọc ra hàng chục hàng trăm công việc, công ty phù hợp rồi gửi CV (thường dùng chung nếu như cùng ngành, chỉ thay đổi một chút thôi). Nếu công ty đọc qua CV mà vẫn nhận những ứng viên có độ nhận diện cá nhân thấp như vậy, vấn đề nằm ở khâu duyệt CV không tốt.
Những người tâm thế muốn có việc bằng mọi giá sẽ thiếu tự tin. Họ sợ hãi, e dè, đề phòng cao, tâm lý căng thẳng vì mọi cơ hội đều như cơ hội sống còn. Việc rải CV cũng làm họ bị hoảng loạn khi nhiều công ty gọi điện mà họ không phân biệt, ghi nhớ được lịch hẹn, địa điểm phỏng vấn, kết quả là thiếu này thiếu kia, thông tin lẫn lộn. Những ứng viên này nếu không phỏng vấn các công ty khát nhân sự thì khả năng trượt phỏng vấn là rất cao.
>> Tôi tuyển dụng con trai người từng làm mình mất cơ hội du học
Thứ hai, là người biết rõ bản thân cần gì, muốn gì, giỏi gì, kém gì, đâu là cơ hội cho mình? Nhưng người này chỉ tìm ra những công việc và doanh nghiệp phù hợp nhất, sau đó chuẩn bị khoảng vài CV với độ nhận diện cá nhân cao. Những ngành như thiết kế đồ họa, kiến trúc rất cần sản phẩm đi kèm, mỗi CV cũng đã là một tác phẩm sáng tạo để đánh giá sơ lược rồi. Tất nhiên nếu bằng cấp, kinh nghiệm đảm bảo họ sẽ trúng tuyển đi phỏng vấn ngay, việc sau này chỉ là lắng nghe, tìm hiểu quan điểm của nhau. Phỏng vấn lúc này sẽ mang tính đối tác, hai bên ngang bằng bày tỏ tâm thư, nguyện vọng về sự hợp tác này.
Tôi từng ở trong cả hai trường hợp đó, từng hoảng loạn muốn thoát khỏi cảnh thất nghiệp mà ngại hỏi rõ ràng chế độ lương thưởng khi phỏng vấn, để rồi sau này dính tới pháp lý khi công ty chủ quản làm sai luật. Sau này, tôi cũng trở thành một người tự tin nộp CV ứng tuyển vào một ngân hàng lớn rồi được nhận vào làm sau buổi phỏng vấn với bảy người khác. Tôi là một trong ba người được chọn hôm đấy.
Con người sợ những gì mình không hiểu rõ. Ứng viên tìm việc cũng vậy, họ còn sợ chính bản thân mình thì việc thiếu tự tin khi đi xin việc là bình thường. Vấn đề không chỉ nằm ở ứng viên, còn là nằm ở công ty tuyển dụng. Nếu nhà tuyển dụng đăng bài đầy đủ thông tin, đặc biệt là thái độ thân thiện của HR khi liên hệ ứng viên cũng sẽ tác động đến tâm lý người được mời phỏng vấn, giúp họ có sự chuẩn bị tốt nhất.
- Thạc sĩ bằng Giỏi 10 năm thất nghiệp
- Khủng hoảng thất nghiệp tuổi 30 vì kinh nghiệm bằng 0
- Bốn năm thất nghiệp dù có bằng Thạc sĩ, IELTS 8.0
- Bài học của tôi sau 100 ngày trượt phỏng vấn xin việc
- 52 tuổi kinh nghiệm đầy mình nhưng xin việc không ai nhận
- Nhiều sinh viên mất cả năm 'tái đào tạo'