Mùa xuân sắp về, mong cho mẹ có sức khỏe dồi dào và những người thân yêu luôn hạnh phúc.
Mẹ ơi, Tết này cả nhà mình cùng đập heo đất, đếm tiền đầu xuân với những tiếng cười giòn tan hạnh phúc như năm rồi mẹ nhé!
Má ơi! dù chưa bao giờ nói ra nhưng con biết rằng má rất yêu thương chị em con. Không yêu sao được khi má đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để chăm lo cho chị em con ăn học.
Mẹ ơi! Vậy là đã năm thứ sáu con không còn diễm phúc nhìn thấy dáng gầy mến thương của mẹ, cũng như không được cùng mẹ bên ánh lửa bập bùng chờ bánh tét ra lò.
Mẹ là mùa xuân đẹp nhất và là người mang không khí mùa xuân về trong tôi.
Ngay lúc này đây, con đường tôi định hướng tương lai chỉ là một màu đen u ám, nhưng mẹ vẫn đứng bên cạnh và nắm tay tôi truyền thêm sức mạnh.
Mỗi một mùa xuân qua, con lại thêm một tuổi lớn nhưng mẹ lại thêm một tuổi già. Năm nay, con 15 tuổi rồi, con biết nhận thức hơn và biết chăm lo cho gia đình hơn như lời mẹ dạy.
Dù rất muốn đi tình nguyện vùng cao vào dịp trước Tết, nhưng khi nghĩ lại ở quê, một mình mẹ đang gồng gánh chuyện chợ búa lẫn việc nhà khiến tôi không thể đi được.
Những lần người mẹ vật vã rên la, khóc lóc vì hóa trị, xạ trị, tóc rụng sạch sẽ, cậu bé như ngồi trên đống lửa, ứa nước mắt đau xót, chạy ra chạy vào đắp khăn ướt lên mặt, lên đầu, với ý muốn giảm cái nóng trong người của mẹ.
Tết năm nay mẹ đã trải qua 64 mùa xuân, cái tuổi mà lẽ ra mẹ đã an nhàn hưởng phúc bên con cháu, nhưng với mẹ việc chăm lo cho gia đình không bao giờ là đủ cả.
Tôi muốn người bạn của mình sẽ đánh guitar cho bố mẹ tôi nghe và anh ấy cũng sẽ thương bố mẹ như cách mà tôi đang thương vậy đó.
Cả đời mẹ nuốt đắng vào lòng nuôi anh em tôi khôn lớn, rồi lại có khi trên đường đời gian khó tôi được dựa vào lưng mẹ tảo tần để khóc và kể lể với mẹ. Mẹ chính là nguồn tin thêm sức mạnh cho tôi bước tiếp.
Sáng nay tôi bất chợt thức giấc, thấy có một gánh xôi lạ đi qua nhà trọ, để mùi hương ngòn ngọt bám vào khung cửa, gọi thằng con trai xa quê xao xuyến dậy.
Tôi ước gì Tết này mẹ sẽ không phải đổ những giọt mồ hôi để có thể cảm nhận được hương vị ngày Tết tròn đầy.
Quê tôi đìu hiu giữa vùng chiêm trũng, tháng tám mưa lũ tràn về, nước lênh láng khắp ngõ cùng thôn xóm. Phù sa theo dòng nước lũ tưới tốt cánh đồng cho vụ mùa tới, đồng thời, làm cho nhà cửa lấm lem bùn đất.
Tôi biết ở nơi xa, mẹ lúc nào cũng nhớ và yêu thương tôi. "Mẹ đừng lo, con sẽ sống tốt để không phụ lòng mẹ. Con rất hãnh diện khi được làm con của mẹ".
Bao nhiêu năm tôi sống trên cuộc đời là cuộn phim trắng đen quá khứ đầy vô tâm... Và ngày giáp Tết 25 năm đó là cuộn phim màu của sự hối lỗi, là ngày giáp Tết thực sự đối với mẹ và tôi...
Tôi luôn mong mẹ sẽ khỏe mạnh, nhanh nhẹn và mãi đẹp để "mẹ mang xuân về" cho chúng tôi.
Tích tắc… tích tắc… chiếc đồng hồ mở đầu một ngày mới và chiếc kim theo ta đi suốt những công việc bộn bề, để rồi khép lại tích tắc khi đêm phủ xuống. Chiếc đồng hồ giống như chính vòng tay ấm áp, gần gũi của gia đình, âm thầm ở bên...
Năm nay, tôi sẽ thay đổi và cảm ơn mẹ bằng cách đảm nhận hết trọng trách dọn dẹp nhà cửa đón Tết, để mẹ được nghỉ ngơi.