Hiện các con của mẹ đều đã trưởng thành, nên muốn san sẻ công việc Tết với mẹ. Mẹ hãy để phần việc cho chúng con, cũng giống như ngày trước còn bé mẹ luôn dành phần ăn ngon nhất cho chúng con.
Năm nay, vì đồng cảm với tâm trạng của tôi trước khi làm dâu xứ người, nên anh chị em trong cơ quan phân công lịch trực Tết thay để tôi được về với mẹ.
Tôi rất nhớ vòng tay và sự ân cần chăm sóc của mẹ. Nhiều khi tôi muốn được cất lên tiếng "Mẹ ơi, con nhớ mẹ!".
Những khi con ngồi nhổ tóc bạc cho má, nhìn từng sợi tóc trắng trên mái đầu má ngày nhiều thêm, con biết rằng thời gian đang ngắn lại và để con thêm một tuổi trưởng thành.
Tôi là một cô gái Bắc Kỳ nên đôi khi khó thể hiện tình cảm bằng những lời nói trực tiếp với mẹ. Hôm nay, tôi muốn gửi tới mẹ vài lời từ tận đáy lòng mình.
Bao nhiêu năm trôi qua, mẹ vẫn vun đắp cho hạnh phúc gia đình. Mỗi lần Tết đến, mẹ là người nhóm lên ánh lửa ấm áp cho mùa xuân trong ngôi nhà bé nhỏ.
Những ký ức tuổi thơ có lúc đẹp, nhưng đôi khi lại rất buồn. Tết là khoảng thời gian vui chơi, nghỉ ngơi sau một năm làm việc vất vả, nhưng với gia đình tôi của 20 năm trước, Tết là ngày lễ xa xỉ, chỉ có trong giấc mơ.
Ôi Tết quê đậm đà và nồng nàn hương vị quê nhà! Trong ký ức của tôi, Tết quê gắn liền với hình ảnh cả gia đình cùng mạ bên nồi bánh chưng xanh trong đêm giao thừa.
Tôi đã xa mẹ hơn bốn mùa xuân nhưng mãi không lúc nào quên ký ức tuổi thơ với biết bao kỷ niệm bên mẹ. Tôi sẽ không bao giờ quên món thịt kho hột vịt của mẹ, hương vị mứt chuối mẹ làm và mùi nhang trầm đón giao thừa mẹ thắp...
Mẹ ơi, giờ đây khi đã làm mẹ, con mới thấu hiểu mùa xuân đậm đà được tích cóp từ bao giọt mồ hôi nước mắt của người phụ nữ. Con hiểu để giữ được sự an nhiên cho gia đình, mẹ đã tảo tần góp nhặt suốt bao năm.
Hai bố con mình sẽ viết những lời cảm ơn mẹ thật dễ thương lên đó để mẹ xem. Bố nghĩ thế nào mẹ cũng cười tít mắt.
Tôi nhớ như in mùa xuân năm ấy, cách đây 10 năm. Có lẽ đấy là mùa xuân đặc biệt nhất và là bước ngoặt lớn trong cuộc đời, giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều.
Ai sống trên đời cũng có một người mẹ của riêng mình. Những suy nghĩ và cách thể hiện tình cảm với mẹ cũng là thế giới riêng của mỗi đứa con.
Mùa xuân về, má tôi thêm một tuổi mới. “Mẹ già như chuối chín cây”, tôi sợ vì ngày tôi xa má như đang gần lại. Tôi thật không muốn có mùa xuân để má phải già thêm, nhưng rồi cũng chẳng biết làm sao...
Đây là lần đầu tiên con viết về mẹ. Không phải con không muốn viết nhưng thật sự cảm xúc con chưa có được để nói thật nhiều về mẹ.
Con không biết chắc mẹ có đọc được những dòng con đang viết hay không? Nhưng con chỉ muốn mẹ biết một điều rằng "Con yêu mẹ, mãi mãi…".
Mẹ ơi, con muốn cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống này, cho con một sự nghiệp như ngày hôm nay.
Tháng chạp mang theo những cơn gió hanh và lạnh lẽo, trong tôi bất chợt ùa về những ký ức tuổi thơ và ngày cuối năm rộn ràng đón Tết. Đó không phải là cái Tết đủ đầy, nhưng lại đầm ấm, yêu thương luôn đi cùng tôi đến hết cuộc đời.
Tôi ra về trong lòng nặng trĩu một tình quê, nhưng trong lòng cũng nhen nhóm một tình người với niềm vui của một người đàn ông được về thăm mẹ già, bởi có thể đây là mùa xuân cuối cùng.
Con đã hơn hai mươi tuổi nhưng chưa năm nào con thấy mẹ có một cái Tết trọn vẹn. Trong những đêm giao thừa, mắt con ngấn nước và tự hỏi: “Có phải vì nhà mình quá nghèo phải không mẹ?”.