Tôi năm nay 19 tuổi. Một năm trước, cuộc sống của tôi khá giống nhiều học sinh cuối cấp khác: lịch học dày đặc, áp lực thi cử, ít vận động. Trà sữa gần như là thức uống hằng ngày, đồ ăn nhanh là lựa chọn quen thuộc sau những buổi học thêm kéo dài. Khi căng thẳng hay mệt mỏi, tôi thường tự "thưởng" cho mình đồ ngọt, thức ăn nhiều dầu mỡ. Cân nặng tăng lên lúc nào tôi cũng không để ý.
Chỉ đến khi cơ thể trở nên nặng nề, leo vài bậc cầu thang cũng thở dốc, tôi mới nhận ra vấn đề. Nhìn mình trong gương với thân hình tròn trịa hơn tuổi, tôi không khỏi chạnh lòng. Ở tuổi 18, khi nhiều bạn bè tràn đầy năng lượng, tôi lại cảm thấy thiếu tự tin, ngại vận động và dễ mệt mỏi.
Quyết định đến phòng gym đến với tôi khá đơn giản: tôi muốn thay đổi trước khi quá muộn. Nhưng thực tế lại không hề dễ dàng. Ngày đầu bước vào phòng tập, tôi choáng ngợp trước máy móc và những người tập luyện chuyên nghiệp. Tôi lúng túng, vụng về trong từng động tác. Chỉ sau vài phút khởi động, tôi đã mệt nhoài. Những bài tập tưởng chừng cơ bản lại khiến tôi đau cơ nhiều ngày liền, sáng thức dậy ngồi xuống hay đứng lên cũng thấy khó khăn.
Khó khăn lớn hơn nằm ở tâm lý. Sau những giờ học căng thẳng, việc buộc bản thân đến phòng gym đòi hỏi quyết tâm không nhỏ. Trong khi đó, trà sữa và đồ ăn nhanh vẫn luôn "vẫy gọi". Có những buổi tối, tôi đứng trước quán quen, phân vân giữa việc quay về nhà nghỉ ngơi hay tiếp tục giữ lời hứa với chính mình.
Tôi sớm nhận ra: nếu chỉ dựa vào hứng thú, tôi sẽ bỏ cuộc. Vì vậy, tôi thay đổi cách tiếp cận. Tôi không đặt mục tiêu giảm cân nhanh, cũng không ám ảnh với con số trên cân. Tôi chỉ cố gắng đi tập đều hơn mỗi tuần, tập trung hình thành thói quen thay vì chờ động lực. Song song với tập luyện, tôi cũng tập bỏ trà sữa và đồ ăn nhanh. Điều này không hề dễ, bởi cơ thể tôi đã quen với vị ngọt. Tôi học cách thay thế: uống nhiều nước lọc hơn, ăn cơm nhà, ưu tiên những bữa ăn đơn giản nhưng đủ chất.
>> Tôi 'bỏ của chạy lấy người' sau hai buổi tập gym bị PT đeo bám
Sau khoảng ba tháng, cân nặng của tôi giảm chậm nhưng ổn định. Tôi không còn uể oải suốt cả ngày, ngủ sâu hơn, khỏe hơn. Điều khiến tôi vui nhất không phải là giảm được bao nhiêu kg, mà là việc tôi có thể tập lâu hơn, bền hơn so với chính mình của tháng trước. Sau đúng một năm, tôi giảm được 15 kg. Con số này có thể không quá ấn tượng với nhiều người. Nhưng với tôi, đó là kết quả của hàng trăm buổi tập, hàng trăm lần từ chối trà sữa và đồ ăn nhanh, và cũng là hàng trăm lần tự nhắc mình không bỏ cuộc.
Gym, với tôi, không chỉ là nơi giảm cân. Đó là nơi tôi học được kỷ luật, sự kiên nhẫn và cách đối diện với giới hạn của bản thân. Có những giai đoạn cân nặng gần như "đứng yên" dù vẫn tập luyện đều đặn. Trước đây, điều đó có thể khiến tôi nản lòng. Nhưng giờ tôi hiểu rằng thay đổi bền vững luôn cần thời gian.
Nhìn lại hành trình từ một học sinh lớp 12 béo phì vì trà sữa và đồ ăn nhanh đến một sinh viên năm nhất có lối sống lành mạnh hơn, tôi nhận ra: giảm cân không phải là sự trừng phạt bản thân. Đó là quá trình học cách yêu và tôn trọng cơ thể mình đúng cách.
Tôi chia sẻ câu chuyện này không để khẳng định gym là con đường duy nhất. Mỗi người có một xuất phát điểm khác nhau. Điều quan trọng nhất, theo tôi, là dám bắt đầu và dám thay đổi những thói quen tưởng như rất nhỏ nhưng lại ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe. 15 kg là con số có thể đo được. Nhưng thứ tôi nhận được sau một năm là sự trưởng thành – điều không hiện lên trên chiếc cân, nhưng theo tôi rất lâu về sau.
- Mua gói tập gym 30 triệu nhưng vẫn bị PT lải nhải chào hàng
- Bị thoát vị đĩa đệm vì tin lời PT phòng gym 'tập yoga, pilates chữa đau lưng'
- Bỏ 15 triệu đồng mua máy chạy bộ nhưng tôi vẫn phải tới phòng gym
- Tôi có cơ bắp cuồn cuộn sau 4 năm tập gym 'chay'
- 32 tuổi suy thận vì tin lời PT phòng gym
- Một năm tập gym tôi tăng 5 kg mỡ bụng