Tôi năm nay 35 tuổi, đi làm hơn 10 năm. Nhìn lại chặng đường đó, nếu chỉ xét trên bảng lương, tôi thuộc nhóm "tăng trưởng ổn định". Nhưng nếu đặt thu nhập của mình cạnh giá nhà đất vài năm gần đây, tôi nhận ra một sự thật không mấy dễ chịu: mình ngày càng bị bỏ xa trong cuộc đua mua nhà.
Tôi ra trường, đi làm với mức lương khởi điểm 7 triệu đồng một tháng. Khi ấy, tôi đặt mục tiêu làm việc chăm chỉ, mỗi năm tăng lương 10-15% và hy vọng sau vài năm là có thể mua được một căn hộ nhỏ ở vùng ven thành phố. Thực tế, con đường sự nghiệp của tôi không tệ. Sau 5 năm, thu nhập của tôi tăng lên khoảng 18 triệu. Đến hiện tại, tổng thu nhập của tôi (bao gồm cả lương và thưởng) dao động 32-35 triệu đồng một tháng. Nếu so với mặt bằng chung, đó không phải con số thấp.
Vấn đề nằm ở chỗ, trong khi lương của tôi tăng đều 10-12% mỗi năm, thì giá nhà lại tăng nhanh hơn nhiều. Năm 2015, một căn chung cư hai phòng ngủ ở khu ven Hà Nội có giá khoảng 1,2-1,4 tỷ đồng. Khi đó, tôi tính nhẩm: chỉ cần tích lũy 300-400 triệu làm vốn, vay thêm ngân hàng là có thể mua. Nhưng tôi chưa kịp gom đủ tiền thì giá nhà bắt đầu bước vào một chu kỳ tăng mạnh.
Khoảng 5 năm gần đây, giá chung cư, liền kề, biệt thự và đất nền tăng bình quân 10-15% mỗi năm, có giai đoạn tăng vọt 25-30%. Căn hộ tôi từng xem nay đã lên 2,6-2,8 tỷ đồng. Đất nền ở vùng ven, nơi tôi nghĩ là "cơ hội cuối", cũng tăng từ 15-20 triệu đồng mỗi m2, lên 35-40 triệu đồng một m2 chỉ trong vài năm.
>> 'Tôi bán nhà sau 14 năm sinh sống, đưa vợ con đi ở thuê'
Tôi thử làm một phép tính đơn giản. Với thu nhập khoảng 35 triệu một tháng, sau khi trừ chi phí sinh hoạt cho cả gia đình khoảng 15 triệu, tôi tiết kiệm được chừng 20 triệu. Một năm để ra khoảng 240 triệu, nếu không có biến cố. Nhưng chỉ riêng giá căn hộ tôi nhắm tới đã tăng thêm gần 300 triệu mỗi năm. Nghĩa là, dù tiết kiệm đều đặn, tôi vẫn "tụt lại phía sau".
Không phải tôi không nghĩ tới chuyện vay ngân hàng. Nhưng với giá nhà 2,8 tỷ, tôi cần ít nhất 30% vốn tự có, tương đương hơn 800 triệu. Khoản vay còn lại hơn 2 tỷ, mỗi tháng trả gốc và lãi khoảng 20-22 triệu trong 20 năm. Điều đó đồng nghĩa với việc toàn bộ thu nhập của tôi sẽ dành cho ngân hàng, chưa kể rủi ro công việc, sức khỏe, con cái sau này.
Ở tuổi 35, tôi không còn mơ nhà đẹp, khu trung tâm. Tôi chỉ mong một chỗ ở ổn định, vừa sức. Nhưng thực tế thị trường khiến giấc mơ đó ngày càng xa. Cảm giác bất an lớn nhất của tôi không phải là thu nhập thấp, mà là dù làm việc chăm chỉ, tuân thủ mọi "lời khuyên tài chính" quen thuộc, tôi vẫn không theo kịp tốc độ tăng của giá nhà.
Có lẽ, câu chuyện của tôi không phải cá biệt. Nó phản ánh khoảng cách ngày càng lớn giữa thu nhập từ lao động và giá trị bất động sản. Khi khoảng cách đó tiếp tục nới rộng, giấc mơ an cư của người đi làm trẻ sẽ ngày càng trở nên mong manh, và câu hỏi "làm bao nhiêu năm thì mua được nhà?" vẫn chưa có lời đáp rõ ràng.
- Tôi ở trọ thảnh thơi hơn hai người bạn vay nợ mua nhà Sài Gòn
- Tích lũy hai thế hệ tôi vẫn chưa mua nổi chung cư vùng ven Hà Nội
- Hành trình tôi mua nhà từ tiền tiết kiệm 200 triệu đồng
- Tháng tiết kiệm 20 triệu nhưng 10 năm chưa mua nổi nhà Sài Gòn
- Khoản vay 1,5 tỷ đồng mua nhà dưỡng già khiến tôi khủng hoảng tuổi 40
- Tôi 'sáng mắt' vì vay 1,2 tỷ mua nhà Sài Gòn 2 tỷ