Chuyện anh và cô ta ám ảnh tôi rất nhiều, tôi không thể quên anh khi chưa biết chuyện gì thật sự xảy ra.
Từ khi sự nghiệp ổn định, tôi bận rộn hơn, ít về nhà, ít dành thời gian cho em, qua lại với những người khác, em đã rời đi.
Tôi tin vợ không có gì khuất tất nhưng nhất định cô ấy không cho tôi đụng vào điện thoại, bảo đó là vật riêng tư.
Một ngày, tôi sang nhà thăm khi em ốm, gặp em nói chuyện với người cũ; em xin lỗi vì không thể quên được người ấy.
Trước khi tôi phải bỏ thai vì sự cố, bố mẹ anh nói: "Hai bác không đồng ý, con trai bác cần sự nghiệp. Cháu nên bỏ cái thai đi".
Anh hoàn toàn không góp gì cho gia đình nhỏ của chúng tôi, thậm chí đi chơi cũng chia đôi, nhiều khi tôi phải trả nhiều hơn.
Là tôi sợ không hợp nhau, kết hôn rồi sẽ chia ly, sợ không hạnh phúc.
Chỉ cần nghĩ đến việc ở đâu đó, vào một lúc nào đó, những hình ảnh ấy bị phát tán, tôi lại thấy lạnh sống lưng.
Nhà khoa học máy tính Geoffrey Hinton ưa dùng ChatGPT trong cuộc sống hàng ngày, nhưng chatbot lại góp phần trong cuộc chia tay của ông với bạn gái cũ.
Dù ai khuyên ra sao đi nữa, tôi cũng không quên anh; anh đến như làn gió rồi mang cả nụ cười của tôi đi mất.
Mỗi lần bị từ chối, em lại liên lạc với tôi để có cảm giác được yêu thương, cung phụng.
Tôi biết lý do anh chủ động chia tay, là vì đôi lúc tôi hơi đề cao bản thân, có phần trịch thượng, có chút ích kỷ.
Mỗi khi vợ chồng cãi nhau, em tôi lại về nhà bố mẹ đẻ; em rể đi làm về chỉ tắm rửa rồi nhậu hoặc đá bóng, lại nợ nần.
Tôi không rời đi vì hết yêu, chỉ là tình yêu không đủ để giữ lại mái nhà lạnh lẽo và những vết thương không còn cách hàn gắn.
Chỉ cần một lần dũng cảm đối diện với sự thật, là đủ để chấm dứt toàn bộ vòng lặp phỏng đoán, công kích, tổn thương, nhưng không ai làm.
Sau bốn tháng chia tay, anh hẹn tôi gặp mặt để nói chuyện, anh vẫn cười nói về công việc, cuộc sống nhưng không còn những cử chỉ tình cảm.
Năm ngoái, người vợ về Việt Nam làm tang lễ cho bố chồng, phát hiện trong đội tang có một cô con dâu khác và hai cháu nội.
Câu hỏi đùa của bố chồng "hụt" đã cảnh tỉnh tôi về gia đình họ, là một trong những lý do tôi quyết chia tay.
Anh kiên quyết không nấu ăn, luôn nói đó là việc của em, kể cả khi em ốm và buồn, em cảm thấy không còn được chia sẻ đúng nghĩa.
Tôi chịu đựng nhiều ấm ức, bỏ qua những lần anh thốt ra câu khiến tôi thấy mình là người có lỗi, một người vợ không đủ tốt.