Tôi 29 tuổi, chồng 34 tuổi, kết hôn được hơn hai năm và chưa có con vì cả hai đều thống nhất ưu tiên phát triển bản thân, tận hưởng cuộc sống trọn vẹn trước khi bước vào hành trình làm cha mẹ. Tôi là người làm việc trong lĩnh vực sáng tạo, rất quan tâm đến sức khỏe tinh thần và không gian sống, luôn hướng đến sự tối giản và thanh lọc năng lượng tiêu cực.
Chồng tôi là kỹ sư, hiền lành, chịu khó nhưng có một điểm yếu lớn là sống quá nặng tình và hay hoài niệm. Chính điều này đã khiến không gian sống của chúng tôi trở nên ngột ngạt theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Vấn đề nằm ở căn phòng làm việc của anh, hay đúng hơn tôi gọi đó là cái nhà kho chứa đựng những nỗi buồn. Chồng tôi mồ côi cha mẹ từ sớm, anh giữ lại tất cả thuộc về họ, từ những bộ quần áo cũ sờn, những cuốn sổ tay ghi chép lặt vặt của mẹ, cho đến chiếc xe đạp gỉ sét của bố dựng ở góc phòng. Không chỉ vậy, anh còn giữ cả những tấm vé xem phim từ thời sinh viên, những lá thư tay của bạn bè cũ, thậm chí là những món quà lưu niệm đã hỏng hóc.
Anh nói đó là kỷ niệm, là một phần cuộc đời anh. Còn dưới góc nhìn của một người hướng đến lối sống văn minh và gọn gàng, tôi thấy đó là sự bám víu độc hại vào quá khứ.
Suốt hai năm qua, tôi nhiều lần nhẹ nhàng phân tích cho anh hiểu rằng việc lưu trữ quá nhiều đồ đạc cũ kỹ không chỉ chiếm diện tích, tích tụ bụi bẩn ảnh hưởng đến đường hô hấp mà còn tạo ra một trường năng lượng trì trệ, u ám trong ngôi nhà. Đối với những người đã khuất, việc chúng ta cần làm là sống tốt cho hiện tại chứ không phải là ôm ấp những vật chất vô tri để rồi tự làm khổ mình. Mỗi lần bước vào phòng làm việc của anh để dọn dẹp, tôi đều cảm thấy ngạt thở vì mùi ẩm mốc và sự bừa bộn của những thứ đồ mà cả năm anh chẳng đụng đến bao giờ. Anh luôn gạt đi, nói rằng cảm thấy bình yên khi ở bên chúng. Tôi biết đó chỉ là sự ngụy biện cho tâm lý yếu đuối, không dám buông bỏ để trưởng thành.
Đỉnh điểm là tuần vừa rồi, chồng có chuyến công tác nước ngoài dài ngày. Tôi nhận ra đây là cơ hội tuyệt vời để thực hiện một món quà bất ngờ dành cho anh, giúp anh trút bỏ gánh nặng vô hình đã mang vác bao nhiêu năm nay. Tôi muốn khi anh trở về, anh sẽ thấy một không gian hoàn toàn mới, một cuộc sống mới nhẹ nhàng và thanh thoát hơn. Tôi dành trọn vẹn ba ngày nghỉ phép để tổng vệ sinh căn nhà. Tôi thuê một đội dọn dẹp chuyên nghiệp và tự tay mình sàng lọc đồ đạc trong phòng làm việc của anh. Với tiêu chí tối giản tuyệt đối, tôi đã quyết định loại bỏ gần như tất cả những thứ không còn giá trị sử dụng.
Những bộ quần áo cũ của bố mẹ anh, tôi đã quyên góp cho một tổ chức từ thiện để họ tái chế. Những cuốn sổ tay, thư, tôi cho rằng chúng đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình nên đã đem đi hóa vàng cẩn thận, để tro bụi trở về với đất mẹ, giúp anh giải phóng sự u uất trong lòng. Chiếc xe đạp gỉ sét và những món đồ hỏng hóc, tôi gọi người thu mua phế liệu đến dọn sạch sẽ.
Sau khi căn phòng trống trơn, tôi cho sơn lại màu trắng kem, kê một chiếc bàn làm việc hiện đại, đặt thêm vài chậu cây xanh và tinh dầu thơm. Căn phòng từ một cái kho u ám bỗng chốc trở thành một không gian thiền định, tràn ngập ánh sáng và năng lượng tích cực. Tôi đứng nhìn thành quả của mình và cảm thấy vô cùng hạnh phúc, tưởng tượng ra cảnh chồng tôi sẽ bất ngờ và cảm động thế nào khi thấy vợ đã vất vả vì sức khỏe tinh thần của anh ra sao. Tôi tin rằng khi không còn nhìn thấy những kỷ vật gợi buồn đó nữa, anh sẽ sống vui vẻ và hướng về tương lai cùng tôi nhiều hơn. Thế nhưng, phản ứng của anh khi trở về lại trái ngược hoàn toàn với tâm ý tốt đẹp của tôi.
Lúc bước vào phòng, anh đứng sững lại. Thay vì cảm ơn tôi, anh lao đi tìm đồ đạc. Khi tôi bình tĩnh giải thích rằng đã giúp anh thanh lọc không gian, hóa vàng những thứ cũ kỹ để anh được nhẹ lòng, anh hét lên khiến tôi thực sự hoảng sợ. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh mất kiểm soát đến vậy. Anh gào lên hỏi tôi tại sao dám vứt di vật của bố mẹ anh, tại sao dám đốt những lá thư tay của người bạn thân đã mất. Tôi cố gắng giữ thái độ ôn hòa, giải thích mình làm vậy là vì muốn tốt cho anh, vì muốn ngôi nhà của chúng tôi không bị ám ảnh bởi quá khứ, rằng những thứ đó chỉ là vật chất, tình cảm nên giữ trong tim.
Anh không nghe, khóc như một đứa trẻ, rồi bỏ ra ngoài uống rượu đến tận khuya. Khi về nhà, anh không nói với tôi một lời nào, lẳng lặng thu xếp quần áo và dọn ra khách sạn ở suốt một tuần rồi. Anh nhắn tin nói không thể chấp nhận hành động của tôi, rằng tôi là người vô cảm. Thậm chí anh còn đề cập đến chuyện muốn ly thân để suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân này. Tôi thực sự sốc và cảm thấy bị tổn thương sâu sắc. Tôi đã dành bao nhiêu tâm huyết, công sức và cả tiền bạc để cải tạo không gian sống, giúp anh thoát khỏi sự u sầu, vậy mà đổi lại tôi nhận được sự ghẻ lạnh và oán trách. Tôi không hiểu tại sao anh lại coi trọng những món đồ cũ nát ấy hơn cả người vợ đang đứng trước mặt, người đang lo lắng cho tương lai của cả hai. Chẳng lẽ lối sống văn minh, sạch sẽ và tích cực mà tôi đang cố gắng xây dựng cho gia đình lại là sai trái?
Tôi nghĩ anh đang trong trạng thái sốc tâm lý nên phản ứng thái quá, nhưng thái độ cương quyết của anh khiến tôi bắt đầu hoang mang. Tôi không hề có ác ý, chỉ muốn chồng mình sống tốt hơn, buông bỏ được quá khứ đau buồn. Liệu tôi đã quá vội vàng trong cách thể hiện tình yêu thương, hay do chồng tôi quá cổ hủ và cố chấp? Tôi phải làm sao để anh hiểu được tấm lòng của tôi và quay trở về nhà đây?
Hiền Hòa