Tôi 40 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty phân phối thiết bị điện ở thành phố gần 12 năm. Công việc của tôi chủ yếu là chăm sóc khách hàng cũ, đi thị trường, ghi đơn hàng, theo dõi công nợ và báo cáo doanh số cuối tháng. Mỗi ngày bắt đầu từ 8 giờ sáng, chạy qua vài cửa hàng quen, trưa ghé công ty nộp đơn, chiều đi thêm vài điểm rồi về nhà. Mức lương trung bình khoảng 15-17 triệu đồng, tùy vào doanh số từng tháng.
Trong công ty, nhiều bạn trẻ vào sau tôi vài năm giờ đã lên trưởng nhóm hoặc quản lý khu vực. Họ làm việc nhanh, giao tiếp tốt, lập kế hoạch bán hàng rõ ràng và thường xuyên đạt doanh số cao. Mỗi lần công ty họp tổng kết, trưởng phòng công bố danh sách nhân sự được đề bạt, tôi vẫn chỉ ngồi ở hàng ghế dưới và không có tên trong danh sách.
Thực ra tôi cũng từng mong có cơ hội lên vị trí quản lý, dù sao cũng làm lâu năm, có tuổi rồi, vả lại mức lương và chế độ ở vị trí đó tốt hơn. Nhưng làm lâu tôi nhận ra năng lực của mình chỉ phù hợp với công việc hiện tại. Tôi chăm chỉ đi thị trường, giữ khách hàng ổn định nhưng khả năng mở rộng hệ thống và quản lý đội nhóm không tốt. Khi được giao thử phụ trách một nhóm nhỏ trong đợt cao điểm, tôi lúng túng trong việc phân công công việc, theo dõi tiến độ và xử lý tình huống. Sau vài tháng, trưởng phòng sắp xếp lại nhân sự, tôi quay về làm nhân viên như trước.
Từ đó tôi hiểu vị trí quản lý không chỉ cần kinh nghiệm mà còn cần khả năng điều hành và chịu áp lực. Những bạn trẻ lên chức thường làm việc đến tối, xử lý đơn hàng lớn, giải quyết khiếu nại và chịu trách nhiệm doanh số cả khu vực. Tôi vẫn làm tốt phần việc của mình nhưng nếu gánh thêm phần quản lý thì khó đảm đương. Vì tôi còn phải về để đón con, cơm nước, dạy con học. Chồng tôi làm cho công ty nước ngoài, rất bận, phần lớn chi tiêu trong gia đình là do anh gánh. Anh từng nói tôi chỉ cần làm như vậy là được, nếu lên chức mà bận hơn, sẽ không có ai lo chăm sóc gia đình, con cái.
Mức lương của tôi nhiều năm nay tăng chậm, không đáng kể. So với bạn bè cùng tuổi làm quản lý hoặc kinh doanh riêng, thu nhập của tôi không cao. Những buổi gặp bạn cũ, nghe họ nói chuyện mở rộng cửa hàng, đầu tư thêm lĩnh vực mới, tôi cũng thấy hơi chạnh lòng, thấy mình thua kém, nhất là khi nghĩ đến việc đã 40 tuổi mà vẫn đứng chỉ ở vị trí nhân viên quèn, làm thuê cho người khác. Nhiều lúc tôi muốn bứt phá, thay đổi công việc nhưng lại không dám, sợ không xin được việc khác tốt hơn, còn chuyển hẳn sang lĩnh vực khác thì chưa có phương hướng nào cụ thể. Đôi khi tôi thấy khá chán nản. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Thanh Mai