Tết không đơn thuần chỉ là khoảng thời gian nghỉ ngơi sau một năm dài vật lộn với gánh nặng cơm, áo, gạo tiền mà còn là giây phút để tìm về nơi bình yên, ấm áp, được cười vui vẻ, quay quần bên cạnh những người thân yêu. Ấy vậy mà để hiểu ra được giá trị tưởng chừng như đơn giản này tôi đã phải đánh đổi một mùa Tết.
Tôi may mắn hơn khá nhiều đứa bạn cùng trang lứa, vừa ra trường hôm trước hôm sau đã có ngay công việc phù hợp với chuyên ngành, lương ổn định, đủ trang trải cho cuộc sống và dành dụm chút ít biếu gia đình. Ai cũng bảo tên này sướng ghê nhưng ít ai biết tôi thèm lắm được như tụi nó, ra trường chưa vội lao vào cuộc mưu sinh mà dành thời gian làm những điều mình thích, khám phá những vùng đất mới.
Ngày ngày chôn chân trong bốn bức tường với sắp tài liệu dày cộm đến tối mịt, đối với đứa “chân đi” như tôi đó chính là cực hình. Chính vì vậy, tôi muốn, khao khát lắm được có một khoảng thời gian của riêng mình không công việc, không email, không dealine, đến với vùng đất Tây Bắc hằng ao ước. Những thửa ruộng bậc thang Mù Cang Chải đẹp mê hồn, những vườn hoa cải vàng rực trước ngôi nhà gỗ. Hay cái cảm giác ngồi hít hà dưới chân nhà thờ đá, co mình trong chiếc áo ấm, gặm bắp nếp nướng bên bếp than hồng rực trong cái lất phất mưa xuân, thả mình rong rủi trên cao nguyên Mộc Châu với những đồi chè xanh chạy dài đến bất tận thi thoảng lại bắt gặp trên đó những đàn bò sữa, đàn trâu nhẩn nha gặm cỏ. Tất cả những hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại trong những giấc mơ của tôi.
Vậy là tôi đưa ra một quyết định táo bạo: xuân này con không về. Tôi chuẩn bị vé tàu xe, thuê khách sạn, lên kế hoạch chi tiết cho chuyến phượt Tây Bắc đầy hứng khởi. Xong xuôi mới gọi điện về cho gia đình, mẹ buồn nhiều lắm nhưng sự đã rồi lại nghe tay lắm lời như tôi than thở nên mẹ cũng ậm ừ.
Ngày mong chờ đến, tôi kéo vali ra sân bay, nhìn dòng người dòng xe san sát, hành lý ngổn ngàng nhưng trên mặt ai cũng lộ nét vui mừng khiến lòng tôi như chùn xuống. Rồi trên chuyến xe khách Hà Nội - Hà Giang, mọi người trò chuyện vui vẻ, nào là chuẩn bị Tết, khoe nhau những món quà cho gia đình, chia sẻ những lo toan trong năm cũ và ước mong năm mới chỉ mình tôi lạc lõng trong cái ồn ào, náo nhiệt ấy. Tôi bỗng nhớ những buổi sớm tinh mơ, ba thức dậy từ tờ mờ sáng chạy ra bến xe cách nhà hơn 20km trông chờ từng giây phút để đón tôi.
Tây Bắc đẹp thật, đẹp khiến người ta đắm và say nhưng lúc này đây nó không khiến tôi vui thích mà thay vào đó làm cảm giác trống trải. Tệ nhất là chiều 30, khi đang lang thang trên những con đường tuyệt đẹp, lý giải cho sự vắng lặng đến đáng sợ tôi chợt nhớ giờ này mọi người đang ở nhà cùng chuẩn bị đón Tết. Tôi thích không khí buổi chiều 30, cả nhà nhộn nhịp hẳn lên, là con trai tôi được theo ba học cách trang trí bàn thờ tổ tiên với “Đông bình - Tây quả”. Giữa nhà một góc mai vàng, xum xoe những nụ, chực chờ để được nở bung những cánh mai vàng. Tôi thích cái dáng mẹ tất bật đi chợ để sắm hoa quả ngon nhất trưng mâm ngũ quả, nhớ nồi thịt kho tàu thơm phức thịt được ướp với gia vị rồi đem phơi nắng vài tiếng đồng hồ, xong rồi kho với nước dừa đến khi phần mỡ trong thịt rịu ra. Lúc ăn thịt kho mà thấy ngon và béo nhưng không bị cảm giác ngậy của mỡ.
Đêm giao thừa cô đơn, cái lạnh cắt da cắt thịt phương Bắc khiến lòng tôi nôn nao đến lạ, tôi nhấc máy gọi về nhà. Tiếng nhỏ em út líu ra líu rít chúc Tết xen lời mẹ: “Cả nhà mong con về lắm, Tết vui nhưng vẫn thấy thiếu thiếu gì đó”. Rồi mẹ hỏi thăm chuyến đi nhưng tôi chỉ trả lời qua loa rồi cúp mấy. Chợt sống mũi cay cay, có lẽ tôi đã thỏa mong ước ở đất trời Tây Bắc nhưng trong thời khắc chuyển giao năm cũ qua năm mới được sum vầy bên gia đình mới khiến con người ta hạnh phúc, ấm áp.
Mẹ ơi! Xuân nay, xuân sau và nhiều năm sau nữa con đều sẽ về.
Huy Hoàng
|
Cuộc thi viết "Tết đoàn viên" do nhãn hàng dầu ăn Neptune phối hợp cùng VnExpress tổ chức (từ 12/1 đến 15/2) là nơi để độc giả chia sẻ, gửi gắm tâm tư, nỗi niềm của mình khi phải xa nhà vào dịp Tết, qua đó nhấn mạnh giá trị truyền thống của gia đình Việt cùng thông điệp "Về nhà đón Tết, gia đình trên hết".
Bài dự thi được thể hiện dưới dạng text tối đa 1.000 từ, bằng tiếng Việt, có dấu, font Unicode, kèm theo 3 hình ảnh minh họa hoặc video có thời lượng không quá 3 phút, định dạng flv hoặc mp4, kèm theo tiêu đề phản ánh nội dung câu chuyện. Người dự thi tải video lên Youtube rồi gửi đường link cho VnExpress. |