Xe chết máy giữa cao tốc luôn là tình huống nguy hiểm, nhưng mức độ rủi ro tăng cao hơn ở những tuyến đường không có làn dừng khẩn cấp. Khi đó, phương tiện buộc phải dừng ngay trên làn chạy, nơi các xe phía sau đang di chuyển với tốc độ cao, dễ dẫn tới va chạm nếu tài xế không xử lý đúng cách.
Đưa xe vào vị trí ít nguy hiểm nhất
Khi xe có dấu hiệu chết máy hoặc mất khả năng vận hành, tài xế cần giữ bình tĩnh, bật đèn cảnh báo nguy hiểm (hazard) ngay lập tức. Đây là bước giúp giảm nguy cơ bị tông từ phía sau trong những giây đầu tiên, là thời điểm dễ xảy ra va chạm nhất.
Trong trường hợp xe vẫn còn có thể di chuyển trong quãng ngắn, tài xế nên chủ động quan sát gương, giữ vô-lăng ổn định và từ từ điều khiển xe ép sát về mép phải của làn đường. Việc di chuyển cần thực hiện dứt khoát nhưng không đột ngột, tránh đánh lái gấp khiến xe mất kiểm soát hoặc gây nguy hiểm cho các xe đang lưu thông bên cạnh. Nếu phía trước có dải dừng khẩn cấp hoặc điểm dừng kỹ thuật, cần cố gắng đưa xe tới vị trí này để đảm bảo an toàn tối đa.
Nếu xe không thể tiếp tục vận hành nhưng vẫn còn quán tính, tài xế nên tận dụng lực trôi để đưa xe ép sát vào lề phải. Việc phanh gấp và dừng lại giữa làn khi chưa cần thiết có thể khiến xe trở thành vật cản bất ngờ trên cao tốc. Việc đưa xe dừng đúng vị trí an toàn là bước quan trọng nhằm giảm đáng kể mức độ rủi ro trước khi thực hiện các bước tiếp theo.
Cao tốc Vĩnh Hảo Hảo - Phan Thiết qua xã Hàm Thuận Bắc, tỉnh Lâm Đồng. Ảnh: Việt Quốc
Đặt cảnh báo từ xa
Sau khi xe đã dừng an toàn, bước tiếp theo là cần thiết lập cảnh báo từ xa. Tài xế hoặc người đi cùng cần nhanh chóng mang theo tam giác cảnh báo, chóp nón hoặc các vật phản quang, di chuyển về phía sau xe, phía ngoài phần đường xe chạy hoặc sát lề phải, và đặt ở khoảng cách tối thiểu 150-200 m, giúp các phương tiện đang di chuyển trên cao tốc có đủ thời gian quan sát, nhận diện tình huống để chủ động giảm tốc hoặc chuyển làn.
Trước khi rời khỏi xe, tài xế cần quan sát kỹ phía sau, chỉ mở cửa khi đảm bảo an toàn. Nếu có sẵn áo phản quang, tài xế cần mặc ngay để tăng khả năng nhận diện, đặc biệt vào ban đêm hoặc trong điều kiện thời tiết xấu. Trong trường hợp không có thiết bị chuyên dụng, tài xế có thể tận dụng đèn flash điện thoại hoặc các nguồn sáng khác để phát tín hiệu cảnh báo tạm thời.
Trong thực tế, khoảng cách đặt cảnh báo cần linh hoạt tùy theo điều kiện giao thông và tầm nhìn. Nếu xe dừng ở đoạn đường cong, khuất tầm nhìn, trời mưa, sương mù hoặc ban đêm, tài xế nên đặt cảnh báo xa hơn mức tối thiểu để tăng khả năng nhận diện từ xa. Khi đi cùng nhiều người, có thể phân công một người thực hiện việc đặt cảnh báo, trong khi người còn lại quan sát, báo hiệu và nhắc nhở các xe phía sau, nhằm hạn chế rủi ro trong quá trình di chuyển trên cao tốc.
Rời xe và tìm vị trí an toàn
Khi đã thiết lập xong hành lang an toàn và báo hiệu đầy đủ, tất cả hành khách cần rời khỏi xe và di chuyển đến vị trí an toàn phía ngoài lan can hoặc khu vực cách xa làn đường, không đứng ở đuôi hoặc đầu xe. Đây là nguyên tắc quan trọng nhằm tránh rủi ro nếu xảy ra va chạm từ phía sau, bởi khả năng va chạm vẫn hiện hữu ngay cả khi xe đã đặt cảnh báo.
Hiện trường vụ tai nạn giữa 3 ôtô gần nút giao Trạm dừng chân Đại Phú, tháng 2/2026. Ảnh: Thái Hà
Tiếp theo, tài xế cần liên hệ với đơn vị cứu hộ cao tốc hoặc lực lượng chức năng. Để thuận tiện cho cứu hộ, tài xế có thể cung cấp chính xác các thông tin như vị trí theo tọa độ GPS trên bản đồ, mốc km, hiện trạng hư hỏng, thiệt hại về người nếu có. Các bước này giúp quá trình hỗ trợ diễn ra nhanh hơn, hạn chế thời gian xe nằm trên làn đường.
Nhiều sự cố khiến xe chết máy có thể được hạn chế nếu tài xế tập thói quen kiểm tra phương tiện trước khi vào cao tốc, như lốp xe, phanh, nhiên liệu, hệ thống làm mát. Ngoài ra, tài xế cũng nên trang bị các vật dụng cảnh báo an toàn cơ bản như tam giác cảnh báo, áo phản quang, bộ sơ cứu để tăng khả năng xử lý an toàn khi tình huống xấu xảy ra.
Hồ Tân