Tôi là nữ, hơn 35 tuổi, đã đi làm nhiều năm và không còn ở giai đoạn "mới ra trường dễ sốc môi trường". Chính vì vậy, việc phải viết những dòng này khiến tôi khá bối rối và nghiêm túc tự hỏi lại bản thân. Tôi vào công ty hiện tại được 4 tháng. Thực tế, ngay từ khoảng tháng thứ hai, tôi đã có ý định nghỉ. Không phải vì khối lượng công việc quá lớn, mà vì tôi sớm cảm nhận được sự bất ổn trong cách công ty vận hành: vai trò không rõ ràng, trách nhiệm chồng chéo, quyết định thay đổi liên tục và áp lực đến từ nhiều phía nhưng không ai thực sự chịu trách nhiệm cuối cùng.
Khi tôi bày tỏ ý định rời đi, sếp và một chị đồng nghiệp đã giữ tôi lại. Sếp nói nhiều về tầm nhìn dài hạn, về những kế hoạch lớn trong tương lai. Chị đồng nghiệp chia sẻ rằng vị trí này trước đây cũng rất khó, người cũ rời đi sau hơn 6 tháng nhưng nếu tôi kiên trì sẽ quen. Tôi chọn ở lại, phần vì chưa có phương án mới, phần vì nghĩ rằng ở độ tuổi này, mình cần cân nhắc kỹ hơn trước mỗi quyết định. Nhưng càng làm, tôi càng hiểu vì sao người trước lại rời đi trong im lặng, dù trước đó thường xuyên được CEO khen ngợi. Việc này vô tình tạo cho tôi áp lực rất lớn, vì tôi luôn có cảm giác bị đặt vào một sự so sánh ngầm: vừa phải gánh khối lượng công việc lớn, vừa phải đáp ứng những kỳ vọng không được nói rõ.
Công ty mang nặng văn hóa gia đình trị. CEO đã lớn tuổi, phong cách điều hành thiên về kinh nghiệm cá nhân và quyền lực hơn là hệ thống quản trị hiện đại. Đáng chú ý, con trai CEO - người từng được xem là kế nhiệm - là một người khá lầm lì, gần như không giao tiếp với ai trong công ty và cuối cùng đã rời đi. Việc người kế nhiệm rút lui khiến tôi càng cảm nhận rõ những vấn đề sâu bên trong tổ chức. Bên cạnh đó, có một head phòng ban khác hiện tại thiếu chuyên môn và năng lực quản lý nhưng vẫn nắm giữ vị trí quan trọng. Các quyết định từ phòng ban này thường thiếu lôgic, gây xung đột và ảnh hưởng trực tiếp đến công việc của nhiều bộ phận khác.
Môi trường làm việc vô cùng hỗn loạn. Công ty giống như một cái chợ, nơi drama công sở diễn ra thường xuyên. Có những lúc, quản lý và nhân viên cãi vã, to tiếng, thậm chí chửi nhau ngay trong giờ làm việc, không hề có chuẩn mực giao tiếp tối thiểu. Những mâu thuẫn này không được xử lý triệt để mà lan rộng, khiến những người chỉ muốn làm việc nghiêm túc cũng bị cuốn vào áp lực tinh thần. Một yếu tố khiến tôi mệt mỏi hơn là chị đồng nghiệp trực tiếp làm việc với tôi là người khá thị phi, thường xuyên soi mói và can thiệp sâu vào công việc của tôi, kể cả những việc không hoàn toàn thuộc phạm vi của chị. Thay vì phối hợp rõ ràng, tôi thường xuyên có cảm giác bị kiểm soát, bị theo dõi và phải giải thích những chi tiết rất nhỏ nhặt.
Với tôi, ở độ tuổi này, sự tiêu hao năng lượng vì những điều như vậy khiến tôi kiệt sức nhanh nhất. Hiện tại, tôi thực sự không hiểu người trước đã trụ được hơn sáu tháng bằng cách nào, trong khi tôi mới bốn tháng đã cảm thấy mệt mỏi cả về tinh thần lẫn động lực. Tôi bắt đầu lo rằng nếu tiếp tục ở lại, tôi cũng sẽ đi vào con đường giống họ: cố chịu đựng trong im lặng rồi rời đi khi đã quá mệt. Tôi đang đứng trước hai lựa chọn: Rời đi sớm, chấp nhận việc thời gian làm việc ngắn có thể không đẹp trên CV, nhất là khi tôi đã hơn 35 tuổi. Hoặc tiếp tục ở lại, chấp nhận môi trường nhiều drama, gia đình trị, KPI bất tương xứng và áp lực tâm lý ngày càng lớn.
Tôi rất mong được xin ý kiến từ mọi người: Với những dấu hiệu như vậy, đây có phải là một môi trường độc hại mang tính hệ thống không? Ở độ tuổi hơn 35, mới bốn tháng đã kiệt sức và muốn rời đi, liệu có phải tôi quá yếu hoặc thiếu kiên nhẫn? Trong một công ty gia đình trị, nhiều drama, quản lý yếu kém nhưng quyền lực cao, việc cố trụ lại có còn mang lại giá trị gì cho sự nghiệp không? Rất mong nhận được những góc nhìn thẳng thắn. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Thu Hằng