Kim bị cáo buộc đã chọn bốn que kem và một món ăn vặt tại cửa hàng tự phục vụ ở tỉnh Gyeonggi vào khoảng 22h30 ngày 24/7/2024, nhưng chỉ trả tiền cho kem giá 3.000 won và một túi nylon 50 won ở quầy thanh toán tự động, sau đó rời đi mà không trả tiền cho món ăn vặt trị giá 1.500 won (1 USD).
Ngoài ra, Kim còn bị cáo buộc lấy một que kem giá 800 won từ tủ đông ra nhưng không đặt lại vào trước khi rời khỏi cửa hàng.
Chủ cửa hàng báo cảnh sát, nói rằng một món ăn vặt đã bị lấy trộm và một que kem bị tan chảy, gây thiệt hại về tài chính. Kim trả cho chủ cửa hàng 100.000 won để dàn xếp, sau đó cửa hàng đã gửi đơn xin khoan hồng bằng văn bản.
Kim nói với cảnh sát rằng không hề có ý định ăn trộm mà chỉ vô tình quên trả tiền vì mải nghe nhạc bằng tai nghe.
Một cửa hàng tiện lợi có quầy thanh toán tự động ở Seoul. Ảnh: JoongAng Ilbo
Văn phòng Công tố quận Suwon, đơn vị điều tra vụ việc, đã đình chỉ truy tố Kim vào tháng 9/2024. Họ viện dẫn tổng số tiền 2.300 won, giá của món ăn vặt chưa trả và que kem bị tan chảy, và kết luận rằng có hành vi phạm tội nhưng quyết định không xét xử.
Kim đệ đơn khiếu nại vào tháng 11/2024, cho rằng quyết định đình chỉ truy tố của bên công tố, dựa trên giả định có tội, đã "xâm phạm quyền bình đẳng và quyền mưu cầu hạnh phúc" theo hiến pháp. Kim không có tiền án tiền sự và chưa từng bị truy tố.
Ngày 5/1, Tòa án Hiến pháp công nhận lập luận của Kim và hủy bỏ quyết định đình chỉ truy tố của bên công tố. Trong phán quyết, tòa án nêu rõ dù không đủ bằng chứng để kết luận chắc chắn Kim có ý định ăn trộm kem hay đồ ăn vặt, bên công tố vẫn ra quyết định đình chỉ truy tố dưới tiền đề rằng cáo buộc trộm cắp là có căn cứ. Quyết định này có những sai sót nghiêm trọng trong quá trình điều tra và đánh giá bằng chứng, xâm phạm quyền bình đẳng và quyền mưu cầu hạnh phúc của Kim.
Tòa án nhận định, hình ảnh từ camera giám sát tại cửa hàng cho thấy Kim để lại kem trên mặt tủ đông mà không lấy đi. Do đó, không thể kết luận rằng Kim có ý định trộm cắp.
Về cáo buộc trộm đồ ăn vặt, tòa án cho rằng không có bằng chứng thuyết phục nào chứng tỏ Kim có ý định trộm cắp trong khi đã thanh toán cho tất cả các mặt hàng khác.
Bên công tố lập luận rằng Kim thường xuyên kiểm tra điện thoại trong suốt vụ việc, ngụ ý Kim có thể đã xác minh thông tin thanh toán nhưng cố tình không trả tiền cho món ăn vặt. Tuy nhiên, tòa án bác bỏ lập luận này, cho rằng việc chỉ sử dụng điện thoại không đủ để chứng minh ý định trộm cắp, "có thể Kim chỉ đơn giản là đang đổi bài hát hoặc sử dụng điện thoại cho mục đích khác".
Tuệ Anh (theo Chosun, JoongAng Ilbo)